Lịch sử

Đức Phật Thích Ca sau khi tu thành chính quả sao vẫn phải chịu quả báo?

Phật giáo nói rằng sinh mệnh đều trong vòng nhân quả luân hồi. Khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đạt được giải thoát và độ chúng sinh, Ngài cũng gặp phải các quả báo, bao gồm: quả báo ăn thức ăn ngựa trong ba tháng, quả báo đau đầu, và quả báo bị vu cáo phỉ báng. Đức Phật sau khi đã tu thành chính quả rồi, sao còn chịu quả báo?

Ăn thức ăn ngựa trong ba tháng

Phật Thích Ca Mâu Ni và năm trăm vị La Hán được một vị Bà la môn mời đến nhận cúng dường an cư trong ba tháng ở thành Tì Lan, nhưng do nhầm lẫn lạ thường, họ không nhận được cúng dường. Phật Thích Ca Mâu Ni và các đệ tử đi hóa duyên, nhưng cũng không có được thức ăn, thế nên Ngài và các đệ tử đã ăn thức ăn ngựa trong ba tháng.

Trong “Phật thuyết hưng khởi hành kinh” có ghi lại rằng, khi ở A Nậu Đại Tuyền (Anavatapta), Phật Thích Ca Mâu Ni đã nói với các đệ tử về mối quan hệ giữa tiền kiếp và quả báo lần này.

Ngài kể rằng, nhiều kiếp trước, Tỳ Bà Thi Như Lai đã được nhà vua và dân chúng long trọng lễ bái và cúng dường ở thành Bàn Đầu Ma Bạt. Lúc bấy giờ có một vị Phạm chí Bà-la-môn (tu sĩ ngoại đạo tu khổ hạnh) tên là Nhân Đề Kỳ Lợi, là sư phụ của một pháp môn trên núi, dạy 500 đồng tử.

Để có cuộc sống bình an và hút nhiều tài lộc, hãy tham khảo các vật phẩm phong thủy thủ công của Hòn Ngọc nhé!

Một lần, vua thết đãi Tỳ Bà Thi Như Lai và các đệ tử của Ngài, họ thuận theo ý vua cầm bình bát đến dự tiệc. Lúc bấy giờ có một vị tỳ kheo bị bệnh không đi được. Một nhóm người đi dự tiệc đã mang thức ăn trở lại cho tỳ kheo bị bệnh sau bữa tiệc.

Khi trên hành trình trở về, họ đã gặp Phạm chí Nhân Đề Kỳ Lợi. Nhìn thấy và ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Phạm chí cảm thấy ghen tị và nói: “Những Sa môn trọc đầu chỉ nên ăn thức ăn ngựa, không nên ăn những món cao lương mỹ vị này”.

Ông ta cố tình hỏi năm trăm học trò của mình: “Các trò hãy nhìn những Sa môn trọc đầu này, họ có nên ăn thức ăn ngon không?”

Năm trăm đồng tử thuận theo ý muốn của su phụ và nói: “Không chỉ những người này, mà cả sư phụ của họ cũng chỉ nên ăn thức ăn ngựa”.

Phật Thích Ca Mâu Ni nói với các đệ tử của mình rằng, vị Phạm chí đó chính là ta bây giờ, và năm trăm đồng tử đó chính là các con – năm trăm vị La Hán. Vì lời nói đố kỵ của họ, họ sẽ nhận quả báo và chịu vô lượng kiếp trong địa ngục. Tuy nhiên, phần quả báo còn lại vẫn chưa hết, nên Phật Thích Ca Mâu Ni sau khi tu thành chính quả, vẫn phải chịu quả báo ăn thức ăn ngựa trong ba tháng. Phật Thích Ca Mâu Ni đi hóa duyên, được ăn nhân của thức ăn ngựa, nhưng năm trăm vị La Hán chỉ được ăn cám của thức ăn ngựa. Bởi vì năm trăm đồng tử trong kiếp đó không những xúc phạm các tỳ kheo, mà còn xúc phạm Tỳ Bà Thi Như Lai. (Nguồn: “Phật Thuyết Hưng Khởi Hành Kinh”)

Đức Phật đau đầu

Khi Đức Phật ở A Nậu Đại Tuyền, Ngài kể cho Xá Lợi Phất về nhân duyên trong kiếp trước của Ngài:

Ngày xưa, ở thành La Duyệt Chi xảy ra nạn đói. Người dân nhặt xương nấu canh, đào đủ loại rễ cỏ để duy trì sự sống mong manh. Một thăng vàng chỉ đổi được một thăng ngũ cốc. Lúc bấy giờ, thành La Duyệt Chi có một ngôi làng lớn tên là Chi Việt, cách làng về phía đông không xa có một cái ao rất nhiều cá. Mọi người trong làng Chi Việt đem theo vợ con đến ao cá bắt cá ăn. Khi đó, mọi người bắt được cá đều để trên mặt đất, những con cá nhảy hỗn loạn trên mặt đất.

Lúc đó ta chỉ là một đứa trẻ, mới bốn tuổi, và ta rất vui khi thấy cá nhảy cao. Lúc đó trong ao có hai loại cá: một loại gọi là phu ngư, và một loại gọi là đa thiệt ngư. Chúng nói với nhau rằng: ‘Chúng ta không đắc tội với con người, chúng ta chỉ là con mồi vì chúng ta bị con người nhìn thấy. Đời sau chúng ta phải trả thù mối oan thù này’.

Đức Phật hỏi Xá Lợi Phất: “Con có nhớ những người đàn ông, đàn bà và trẻ em ở làng Chi Việt lúc bấy giờ không? Những người bộ tộc Thích Ca ở Vương quốc Ca Tỳ La Việt ngày nay chính là họ khi đó. Đứa trẻ lúc đó chính là ta. Con cá phu ngư chính là vua Tỳ Lâu Lặc; con cá đa thiệt ngư chính là tướng quốc của vua Tỳ Lâu Lặc. Khi con cá nhảy lên, ta lấy một cây gậy nhỏ đập vào đầu con cá. Vì lý do này, ta rơi vào địa ngục và chịu khổ hàng ngàn năm. Mặc dù hiện nay ta đã chứng được quả vị A Duy Tam Phật, nhưng do nhân duyên còn lại, khi vua Tỳ Lâu Lặc tấn công bộ tộc Thích Ca, ta sẽ bị đau đầu”. (Nguồn: “Túc duyên kinh đệ tam”)

Bị vu cáo phỉ báng

Theo “Hưng khởi hành kinh” ghi chép, một người phụ nữ có vẻ như đang mang thai bước vào nơi ở của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Không quan tâm đến việc Ngài đang thuyết pháp cho các đệ tử của mình, cô bước đến chỉ vào Đức Phật và nói: “Sa-môn! Ông đã gây cho tôi quá nhiều đau khổ. Ông đã làm cho tôi có thai, nhưng lại nhẫn tâm bỏ tôi và trốn ở đây để được tự do. Bây giờ, cuối cùng tôi đã tìm thấy ông. Hãy nói cho tôi biết, ông sẽ sắp xếp cho tôi như thế nào?”

Người phụ nữ là ai? Cô là Chiên Sa, một cô gái Bà la môn, nhưng thực tế cô không có thai. Mánh khóe của cô đã bị các đệ tử của Đức Phật vạch trần. Hóa ra cô ả nhét chiếc chậu gỗ vào trong áo, giả vờ mang thai và vu cáo phỉ báng Đức Phật.

Lúc bấy giờ, các đệ tử nghe Pháp đều thắc mắc: Tại sao Đức Phật đã đạt được tự tại giải thoát mà vẫn phải chịu quả báo như vậy? Xá Lợi Phất thay mặt các đệ tử thỉnh giáo Đức Phật.

Đức Phật thuyết pháp tại chỗ, Ngài nói:

“Ngày xưa, ở thành Ba La Nại, có một người phụ nữ xinh đẹp tên là Thiện Huyễn, là vợ yêu của trưởng giả Đại Ái, và bà rất kính trọng những người tu hành, thường cúng dường của bà là hai vị pháp sư Vô Thắng và Thường Hoan. Pháp sư Vô Thắng tu hành rất tinh tấn và có đức hạnh cao nên được đại chúng kính trọng. Pháp sư Thường Hoan tuy là người tu hành nhưng thói tục thế gian vẫn chưa đoạn trừ. Thiện Huyễn tôn kính pháp sư Vô Thắng, nên bà cúng dường cho pháp sư Vô Thắng rất nhiều, và chỉ cúng dường một chút lễ vật cho pháp sư Thường Hoan. Sau một thời gian dài, pháp sư Thường Hoan cảm thấy ghen tị và tung tin đồn khắp nơi trong thành rằng, Thiện Huyễn đã ngoại tình với pháp sư Vô Thắng.

Đức Phật nói đến đây, dừng một chút, rồi nói với các đệ tử:

“Các con có biết pháp sư Thường Hoan là ai không? Đó chính là tiền thân của ta trong một kiếp nào đó. Vì ta đã từng ác ý vu khống người tu hành đức hạnh, nên đã bị đọa vào địa ngục vô số kiếp, chịu lửa thiêu thân. Nay ta tuy đã thành tựu công đức, nhưng tai họa còn lại chưa hết, nên phải chịu quả báo bị phỉ báng vu cáo”.

Trong “Đại bảo tích kinh – Quyển 57” có một bài kệ:

Giả sử một trăm kiếp
Tạo nghiệp chưa trả hết
Khi nhân duyên hội tụ
Vẫn phải chịu quả báo

Bài kệ điểm hóa con người rằng: Dù thời gian có dài bao nhiêu, việc thiện việc ác do con người làm cũng không tự nhiên mất đi, trải qua trăm kiếp, nghiệp vẫn còn đó. Tất cả những điều xui xẻo và bất hạnh trong cuộc sống thực ra đều là nghiệp đã tạo trong kiếp trước, phải tự mình gánh chịu. Câu chuyện Đức Phật Thích Ca chịu quả báo chứng minh điểm này.

Nguồn: ntdvn (Trung Hòa biên dịch)

Xem thêm

About Đào Thanh Mai

Sứ mệnh của tôi là cùng với Dịch vụ Hòn Ngọc tạo ra không gian sống tích cực, tràn đầy năng lượng và mang lại niềm an ổn cho mọi người. Sự đam mê của tôi bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu rộng về tác động của môi trường xung quanh lên tâm hồn và tâm trạng con người. Với kiến thức chuyên sâu và lòng tận tụy, tôi đã biên tập nhiều bài viết tư vấn về vật phẩm phong thủy hiệu quả cho hàng nghìn khách hàng, giúp họ đạt được sự cân bằng và thịnh vượng trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *