Câu chuyện cuộc sống

Kiếp người nghèo khổ – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩa nhân văn sâu sắc

Đang phóng xe trên đường ra cơ quan thì một tiếng gọi chấp chới vang lên :

Chị ơi , chị ơi . Cho em đi nhờ với , nặng quá !

Cô dừng xe sau khi liếc qua gương thấy bóng dáng nhỏ bé, gày gò và già nua của chị Ốc người cùng làng .

Ngả xe để chị trèo lên sau khi chị đặt bó cây chó đẻ to tướng lên yên xe . Cô nhắc chị ngồi chắc chắn và rồ ga lướt đi .

Để có cuộc sống bình an và hút nhiều tài lộc, hãy tham khảo các vật phẩm phong thủy thủ công của Hòn Ngọc nhé!

Chị Ốc năm nay đã ngót 60 tuổi , chị mồ côi cha mẹ và có thân hình như một đứa trẻ 10 tuổi suốt mấy chục năm qua . Tính tình chị không được khôn nhanh như mọi người nhưng chị lại có khuôn mặt rất đẹp , sống mũi cao , cặp mắt sâu đen láy ẩn dưới cặp lông mi dày cong vút , khóe miệng lúc nào cũng như cười .

 

 

Gặp ai chị cũng kêu là chị cho dù người đó nhiều hay ít tuổi hơn chị . Chị sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối làng được hội phụ nữ xã , huyện xây cho trên nền đất của một người làng tốt bụng cắt cho .

Hàng ngày chị đi nhặt cỏ , nhổ lạc , bẻ ngô thuê cho mọi người kiếm sống . Chị thường nhặt cây chó đẻ và ôm ra chợ bán . Nhìn một người phụ nữ còi cọc lùn tịt ôm bó cây ai cũng thương và thường cho chị đi nhờ ra chợ .

Cô cũng nhiều lần chở giúp chị và câu chuyện cuộc đời người phụ nữ thiệt thòi , cực khổ và đầy đắng cay được cô chắp nối sau những câu chuyện kể dọc đường ấy .

Người làng này không biết chị từ đâu lạc tới , bố mẹ là ai , chỉ biết năm đó có một cô bé còi dí , lùn lùn lạc đến làng , cô bé cũng chẳng biết mình mấy tuổi . Ai hỏi cô bé chỉ cười và bảo :Cháu không biết .

Thấy cô nhỏ thó nên mọi người gọi cô là Ốc và cái tên Ốc gắn liền từ đó .Người làng thương tình cho cô ở lại và giúp đỡ cô bé Ốc miếng ăn , ngụm nước , cho cô bé ngủ nhờ và cô bé Ốc trả công bằng những việc đồng áng vừa với sức vóc của mình .

Thời gian cứ trôi , ngôi làng có con sông Đào chảy qua , hàng ngày những chiếc xà lan chở đầy củi , than và hàng hóa từ sông Hồng chảy xuống , sông Ninh cơ chạy về . Trên xà lan có những gã trai đen nhẻm , vai u thịt bắp canh hàng , bốc hàng theo xà lan chạy trên sông .

Những gã trai kẻ chưa vợ, kẻ xa vợ lâu ngày thi thoảng thả neo bơi thuyền ghé vào làng mua đồ ăn để mang lên thuyền . Chúng nhìn thấy cô bé Ốc thấp bé nay đã là cô gái xinh xắn như búp bê đang ngồi nhổ cỏ một mình trên bãi lạc ven sông . Chúng bế bổng cô Ốc lên thuyền và thi nhau thỏa mãn cơn khát thèm đàn bà .

Năm thằng đàn ông như trâu mộng quần cô Ốc cả đêm rồi quăng cô lên bãi lạc cùng một ít đồ ăn .

Thân cô thế cô , lại không khôn nhanh như mọi người cô chẳng biết kêu ai , chỉ biết khóc trong đau đớn . Và rồi cô có thai . Cái thai lớn dần , người làng eo xèo mãi cũng chán . Rồi cũng đến ngày cô sinh con .

Với chiều cao hạn chế và sức vóc của một người ăn uống kham khổ thiếu thốn đủ đường như cô Ốc , ai cũng lắc đầu khéo chết cả mẹ lẫn con . Ấy vậy mà trời không lấy của cô bé Ốc ấy tất cả . Cô sinh thường . Một bé trai bé mà cứng cáp .

Cô Ốc vui lắm , thầm nghĩ sẽ ráng chăm sóc nuôi dưỡng cậu con để sau này nương tựa lúc về già .

Dân làng thương lại bảo nhau gom góp tã lót , quần áo , gạo khoai cho hai mẹ con. Cậu bé dần lớn lên và lẫm chẫm theo mẹ ra bãi nhặt cỏ thuê.

Một chiều chạng vạng , một cái xà lan dừng giữa sông . Con thuyền nhỏ trên có hai gã trai lực lưỡng áp vào bờ . Một gã bế đứa trẻ , một gã ẵm cô xuống thuyền . Chuyện cũ lặp lại . Sau khi thỏa mãn thú tính , lũ đàn ông ý lại quăng cô lên bờ cùng một số tiền đủ cho cô sống nửa năm và chúng đưa đứa bé con cô đi.

Cô Ốc chỉ biết đứng gào khóc thảm thiết. Dòng sông vẫn cuồn cuộn chảy , vòng xoáy nước cuồn cuộn xoáy theo chuyển động của đoàn xà lan . Tiếng xình xịch ầm ào át đi tiếng gào khóc của người mẹ mất con !

Hàng ngày cô Ốc vẫn ra bãi nhặt cỏ , hóng mắt ra sông để ngóng con . Chiếc xà lan khác lại dừng giữa sông. Hình như chuyện cô bé Ốc lùn hầu được lũ đực rựa dâm dê ý cả đêm , đã truyền tai nhau khắp các xà lan hay sao mà từ sau đó thi thoảng cô Ốc lại bị bắt lên thuyền, làm thú tiêu khiển cho lũ khốn ấy.

Và lần thứ hai cô Ốc mang thai .

Người làng lại thương xót cô , cùng gom góp giúp cô Ốc sinh nở và nuôi con. Lần này cũng là một bé trai , khi bé được 5 tháng . Một đêm sau giấc ngủ mệt mỏi cô Ốc tỉnh giấc không thấy con đâu , cô nháo nhào chạy đi tìm trong vô vọng . Người ta bảo có người nghe tiếng xà lan dừng rất lâu và sau đó chạy đi ngoài sông .

Đang nuôi con nên cô nảy nở hơn , mấy lão già mất nết trong làng rủ nhau : miếng ngon sao để kẻ khác ăn mãi . Ta cũng phải nếm tý chứ . Lần thứ ba cô Ốc mang thai . Và lần này thì chính mấy bà trong làng quấn tã bế đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ ấy đi đâu mất. Các bà sợ đó là con của chồng mình .

Ngôi nhà tranh vách đất , cửa chỉ là tấm liếp chắn hờ nơi cuối làng là nơi nhiều gã dâm dê tìm đến .

Mấy mụ già nhiều chuyện thuờng khào kháo với nhau về cô Ốc . Có mấy mụ còn tai quái gọi Ốc vào bếp rồi lột quần kiểm tra và cười phe phé với nhau :

Ối cha mẹ ơi , con Ốc người bé mà dé thì to .

Tiếng lành đồn xa tiếng dữ đồn xa , nhất là ở những vùng quê có nhiều người rảnh rỗi . Ốc trở thành câu chuyện mua vui của rất nhiều nhóm .

Nhiều gã trai từ các làng khác tìm đến .

Sau ba lần mất con , cô Ốc trở lên chai lì hơn và hình như nhu cầu chuyện ý cũng mạnh hơn . Ốc tiếp tất cả các gã đàn ông hư hỏng từ trai lơ cho đến già lụ khụ mà bà vợ già không hầu nổi .

Ốc cân cả thế giới bằng cái thân hình lùn lùn , nhỏ nhỏ của mình .

Ban ngày cô Ốc ra bãi nhổ cỏ , lang lẩm kiếm cây cỏ cho người làng nhờ tìm . Cô vẫn ngóng mỗi lần có tiếng xà lan phạch phạch , ì ì chạy trên sông. Và cũng không ít lần cô Ốc tự nguyện theo thuyền lên xà lan hầu hạ mấy gã .

Ốc cố gắng dò hỏi về những đứa con của mình nhưng các gã đều chối : ông ý bế con đi rồi nghỉ rồi , chúng tôi không biết ông ý ở đâu.

Ốc lại có thai .

Lần thứ tư , rồi thứ năm cô Ốc sinh con . Mà lạ , năm lần sinh duy nhất có một bé gái còn lại toàn bé trai . Hai lần sinh sau , cô còn không kịp nhìn thấy mặt đứa trẻ. Người ta thường lau chùi đứa bé và ẵm đi khi vừa cắt rốn xong . Người ta bỏ lại cho cô Ốc một số tiền nho nhỏ đủ cho cô Ốc sinh sống vài tháng phục hồi sức khỏe . Lần sinh cuối cùng một chị trong làng thương tình đưa cô Ốc đi triệt sản .

Thời gian dần trôi , cô Ốc dần già đi , cơ thể bé nhỏ tóp teo dần . Và rồi xã hôi phát triển , các nhà nghỉ , gái gọi sẵn hơn . Không ai quấy rầy cô Ốc nữa .

Cô vẫn lủi thủi đi về trong căn nhà vắng vẻ cuối làng , vẫn hàng ngày lủi thủi ra bãi tìm cây , nhổ cỏ kiếm sống . Và vẫn ngong ngóng đợi …. cô Ốc hi vọng có một ngày nào đó một trong năm đứa con tìm về thăm cô .

Những đêm cô quạnh trong căn nhà nay đã được xây gạch , mái ngói chị Ốc thẫn thờ ngồi khóc . Chị khóc cho thân phận hẩm hiu từ cái cơ thể thiệt thòi không giống mọi người , khóc nhớ những đứa con chưa một lần bú mẹ. Chị khóc cho kiếp người mà sống không bằng con vật của mình …. đau đớn thay .

Chị mơ một ngày nào đó một gã trai gõ cửa nhà chị và gọi : Mẹ ơi … con về thăm mẹ rồi đây…

Sưu tầm.

About Đào Thanh Mai

Sứ mệnh của tôi là cùng với Dịch vụ Hòn Ngọc tạo ra không gian sống tích cực, tràn đầy năng lượng và mang lại niềm an ổn cho mọi người. Sự đam mê của tôi bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu rộng về tác động của môi trường xung quanh lên tâm hồn và tâm trạng con người. Với kiến thức chuyên sâu và lòng tận tụy, tôi đã biên tập nhiều bài viết tư vấn về vật phẩm phong thủy hiệu quả cho hàng nghìn khách hàng, giúp họ đạt được sự cân bằng và thịnh vượng trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *