Cảm ngộ nhân sinh

Thiếu nữ xinh đẹp treo cổ tự tử sau khi bố thí cho các hòa thượng

Thiền đường yên tĩnh đến mức dường như không có một bóng người. Chỉ có lão hòa thượng mới biết rõ 40 vị hòa thượng đang phải đối mặt với khảo nghiệm cuối cùng là quan sinh tử. Quan sinh tử này còn gọi là khảo nghiệm sắc dục. Dục vọng không dứt, sinh tử khó qua, ai cũng đều hy vọng những hòa thượng này có thể vượt qua quan sinh tử này thuận lợi mà không gặp bất kỳ ma nạn nào.

Thiếu nữ đẹp mỹ lệ bố thí giày cho các hòa thượng

Trong khi lão hòa thượng đang lo lắng và im lặng cầu nguyện thì ngoài cửa lại có tiếng cãi vã, thì ra là vị pháp sư canh giữ bên ngoài thiền phòng đang tranh cãi với một người phụ nữ. Nhưng đúng lúc này, người phụ nữ đột nhiên mở cửa xông vào thiền phòng. Lão hòa thượng định ngăn lại nhưng không kịp.

Theo tiếng mở cửa, bốn mươi vị thiền sư đang thiền định vượt quan gần như đồng thời mở mắt ra. Họ choáng váng trước một cô gái xinh đẹp mảnh mai, đoan trang, yêu kiều và trong sáng. Cô nhìn lướt qua từng vị thiền sư đang ngồi và đáp lại bằng một nụ cười tao nhã, dịu dàng. Ánh mắt quyến rũ và nụ cười rung động lòng người đó đủ khiến ai nhìn thấy cô cũng khó quên.

Lão hòa thượng cung kính hợp thập hỏiXin lỗi nữ thí chủ, tại sao cô lại muốn đến thiền đường của tôi?”

Để có cuộc sống bình an và hút nhiều tài lộc, hãy tham khảo các vật phẩm phong thủy thủ công của Hòn Ngọc nhé!

Được biết tất cả các thiền sư đều đang bế quan ở đây, tiểu nữ đến đây để cúng dường cho mỗi thiền sư một đôi giày. Cầu xin hòa thượng từ bi để tâm nguyện của con được hoàn thành”.

Đã là vậy, xin thí chủ hãy để giày ở đây, lão nạp sẽ phân phát giày cho các thiền sư sau khi ta xuất quan.”

Cô gái khẽ lắc đầu, mỉm cười đáp: “Con phát nguyện sẽ đích thân xỏ từng đôi giày vào chân cho các vị thiền sư, cầu xin Sư phụ thương xót. Điều này không chỉ đáp ứng được tâm nguyện của con mà còn đáp ứng được tâm nguyện không thể diễn tả thành lời của tất cả các thiền sư”.

Lúc này, 40 vị thiền sư khi nghe tin cô gái sắp xỏ giày cho mình, người nào người nấy tim đập thình thịch, ai ai cũng đều lộ vẻ vui mừng ra mặt.

Lão hòa thượng bất lực thở dài, chắp tay nói: “Nếu vậy, xin thí chủ hãy cứ làm theo ý mình”.

Cô gái nhẹ nhàng bước những gót sen, cúi đầu lần lượt xỏ giày cho từng vị thiền sư. Nụ cười xinh đẹp, đôi bàn tay mềm mại, dáng người thướt tha và hương thơm nhè nhẹ khiến vị thiền sư nào cũng đều thầm thở dài: Một ngày được sống với người phụ nữ này thì chết cũng không hối tiếc!

Khi cô gái xỏ giày cho vị thiền sư cuối cùng và chuẩn bị rời khỏi thiền đường thì phát hiện cửa thiền đường đã bị khóa.

Cô gái xinh đẹp không thể rời đi và chọn cách tự tử 

Cô gái đến gặp lão hòa thượng hỏi: “Hòa thượng nhốt tiểu nữ trong thiền đường. Con không biết ý định của Sư Phụ là gì? Làm sao con có thể ra ngoài được?”

Lão hòa thượng nét mặt thâm trầm, hỏi: “Hôm nay cô còn có ý định ra ngoài sao?”

Cô gái: “Giày của hòa thượng đã được phát hết rồi, con nên về nhà thôi”.

Lão hòa thượng: “Thà khuấy động nước nghìn sông, chứ không được làm động tâm người tu hành! Hôm nay ngươi đã làm xáo trộn trái tim của 40 hòa thượng trong thiền đường của ta. Ngươi còn định sống sót bước ra khỏi thiền đường sao?”

Cô gái hoảng sợ hỏi: “Con đến đây để cúng dường giày cho các nhà sư, nhưng các nhà sư bị thu hút bởi sắc dục. Có phải lỗi của con không? Mở cửa nhanh và cho con ra ngoài”.

Lão hòa thượng: “Thả cô ra thì dễ, nhưng cô phải để lại một thứ.”

Cô gái: “Xin hỏi, hòa thượng muốn con để lại thứ gì?”

Lão hòa thượng: “Tính mệnh của cô!” Lão hòa thượng kiên định nói.

Cô gái rưng rưng nước mắt, quỳ xuống trước mặt lão hòa thượng, đau khổ hỏi: “Tại sao hòa thượng lại muốn mạng sống của con?”

Lão hòa thượng: “Bởi vì hôm nay cô đã gieo ác nghiệp, trước mắt chỉ có hai con đường: Thứ nhất, cô sẽ đầu thai làm nữ nhân 40 kiếp, lần lượt gả cho bốn mươi vị thiền sư đã vì cô mà động lòng phàm, họ cũng sẽ phải luân hồi trong lục đạo, bất luận họ chuyển sinh vào đường nào, cô đều phải tùy theo nghiệp chướng mà gả cho họ. Thứ hai, nếu hôm nay cô chết ở đây, sẽ đoạn tuyệt được 40 lần tái sinh này”.

Cô gái kinh hãi mở đôi mắt đẫm lệ chảy dài trên má: “Con không còn lựa chọn nào khác sao?”

“Có! Cô có thể lựa chọn giữa hai con đường”. Lão hòa thượng kiên quyết trả lời.

Cô gái từ tốn nói với lão hòa thượng: “Xin phiền lão hòa thượng tìm cho con một dải lụa. Con thà mất mạng còn hơn đầu thai làm thân nữ suốt 40 kiếp”.

Nghe được lời nói của cô gái, tất cả 40 vị thiền sư trong thiền đường đều sửng sốt. Nhìn thấy cô gái xinh đẹp vừa rồi đang cầm một dải lụa chậm rãi bước về phía trước cửa để kết thúc cuộc đời quý báu và mỹ lệ của mình. Mọi người đều cảm thấy tiếc nuối.

Cô gái đã treo cổ tự tử trên xà ngang trước thiền đường. Đó từng là một sinh mệnh tràn đầy sức sống, gương mặt diễm lệ như hoa như ngọc, nay đã nhợt nhạt lạnh lẽo, dù không mất đi vẻ đẹp của mình.

untitled 1 50
Lão hòa thượng vẫy tay bảo 40 thiền sư: Hãy xuất quan. Nguồn ảnh: secretchina.

Cô gái xinh đẹp này rôt cuộc là ai?

Ba ngày sau, cơ thể cô gái bắt đầu bốc ra mùi hôi thối, dung mạo mĩ lệ cũng đã đổi màu, nhưng lão hòa thượng vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra và mỗi ngày trông coi bốn mươi vị thiền sư bế quan tu luyện trong phòng thiền. Thời gian trôi qua, thân thể cô gái cũng ngày càng thay đổi, thân thể kiều diễm giờ đã thối rữa, khuôn mặt từng rung động lòng người giờ đã chuyển sang màu xanh nhạt, thi thể không ngừng rỉ nước, bốc ra những mùi hôi thối khiến người ta ngửi thấy muốn nôn. Các vị thiền sư không còn chịu đựng được nữa, họ muốn xin lão hòa thượng mở cửa sổ ra để thay đổi không khí, và dời cái xác chết này đi. Tuy nhiên, lão hòa thượng vẫn coi như không có chuyện gì cả, tiếp tục canh giữ trong thiền phòng mà không nói lời nào.

Vào ngày thứ bảy, khi 40 vị thiền sư không còn chịu nổi khi phải đối mặt với thi thể cực kỳ hôi thối và đáng sợ, một mảnh thịt thối từ thi thể rơi ra, quần áo cũng đồng thời rơi ra. Lúc này mọi người mới nhìn rõ, nơi chỗ thịt rơi ra, lộ ra những chiếc xương trắng trông thật đáng sợ, vô số dòi bọ đang lúc nhúc ngọ nguậy bên trong. Mọi người không thể kiểm soát được nữa và tất cả bắt đầu nôn.

Lão hòa thượng từ từ đứng dậy và nói với các vị thiền sư: “Mọi người đều muốn rời khỏi thiền đường này đúng không?”

“Vâng!” 40 vị thiền sư đồng thanh trả lời.

Được rồi, ai trả lời được câu hỏi của ta thì có thể ra ngoài. Nếu ai muốn trả lời thì xin giơ tay”.

40 vị thiền sư đồng thời giơ tay lên, vị sư già chỉ vào thi thể cô gái bên cạnh và hỏi: “Cô gái này là ai?”

40 vị thiền sư đều sững sờ không nói nên lời.

Lão hòa thượng đứng trước thi thể lớn tiếng hỏi: “Nói cho ta biết, cô gái này là ai? Cô ấy có phải là người đã khiến mọi người mê mẩn, thần hồn điên đảo đúng không?”

“Không!” Họ rất nghiêm chỉnh đáp!

“Hiện tại, các vị vẫn dự định ở bên cô ấy đến hết cuộc đời không?”

“Không!” tất cả đều đồng thanh đáp!

“Trên thế gian này còn có người con gái nào xứng đáng để cho các vị động lòng nữa không?”, lão hòa thượng tiếp tục.

“Không còn nữa!”

Lão hòa thượng xua tay: “Được rồi, xuất quan!”

Thi thể người phụ nữ được phủ một tấm vải màu vàng và được 40 thiền sư chuẩn bị khiêng đi. Các thiền sư không tản đi vì trong lòng vẫn còn một câu hỏi: “Cô ấy rốt cuộc là ai?”

Lão hòa thượng trịnh trọng dẫn mọi người lạy ba lạy thi thể nữ tử nằm trên mặt đất, rồi nói với mọi người: “Hãy đặt cô ấy ở một nơi tốt đẹp”.

Nói xong, lão hòa thượng quay người đi về phòng thiền của mình.

Khi mọi người kéo tấm vải màu vàng đang phủ kín trên thi thể người thiếu nữ lên thì không thấy có thi thể nào mà chỉ thấy một bức tượng Quan Thế Âm Bồ Tát trong tự viện. Sau khi mọi người kính cẩn đặt tượng Phật về chỗ cũ, họ đều đến hỏi lão hòa thượng làm sao mà biết được việc này.

Khi mọi người nhanh chóng đi đến thiền thất của lão hòa thượng thì lão hòa thượng đã viên tịch.

untitled 1 49
Thà khuấy động nước nghìn sông, chứ không được làm động tâm người tu hành. nguồn: Adobe Stock)

“Thà khuấy động nước nghìn sông, chứ không được làm động tâm người tu hành” nghĩa là gì?

Khi một người tu luyện đạt đến cảnh giới khai ngộ mà có người đến can nhiễu thì đó là tạo tội quá lớn! Thiền đường trang nghiêm thanh tịnh là nơi con người đến tu hành. Nếu mà “Ngôn hành không nhất” thì sẽ không thể tu thành.

Có người nói: Cảnh tùy tâm sinh, hết thảy ngoại vật đều hư huyễn, ngàn sông hay vạn núi cũng đều có điểm dừng, chỉ cần tâm bất động thì tất cả đều có thể vượt qua. Tội lỗi nặng nề nhất trên đời là hủy hoại đạo tâm của một người, đó là tín tâm, nguyện tâm và hành tâm. Khiến họ hoài nghi, khiến họ lo lắng, khiến họ không dám tiến về phía trước, đây là tạo tội cực lớn.

Có người nói: Người tu đạo là người đã nhìn thấu được cõi hồng trần, nếu dễ dàng bị ngoại cảnh can nhiễu, người tu đạo như vậy chưa hẳn là người tu đạo chân chính. Người chân chính tu đạo, đắc đạo thì sự can nhiễu của thế giới bên ngoài đối với họ là không có tác dụng.

“Thà khuấy động nước nghìn sông, chứ không được làm động tâm người tu hành”. Câu tục ngữ này đã được lưu truyền cho đến ngày nay nên chắc chắn có ý nghĩa nhất định của nó. Nếu bạn có nhận xét gì thì hãy để lại ở phần bình luận, để chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận nhé!

Đăng Dũng biên dịch

Nguồn: secretchina (Tiểu Phàm)

Xem thêm

About Đào Thanh Mai

Sứ mệnh của tôi là cùng với Dịch vụ Hòn Ngọc tạo ra không gian sống tích cực, tràn đầy năng lượng và mang lại niềm an ổn cho mọi người. Sự đam mê của tôi bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu rộng về tác động của môi trường xung quanh lên tâm hồn và tâm trạng con người. Với kiến thức chuyên sâu và lòng tận tụy, tôi đã biên tập nhiều bài viết tư vấn về vật phẩm phong thủy hiệu quả cho hàng nghìn khách hàng, giúp họ đạt được sự cân bằng và thịnh vượng trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *