Câu chuyện cuộc sống

Chồng cũ

CHỒNG CŨ

Anh hẹn chị ở nơi cuối sân ga

Tách caffe lúc chiều tà đã nguội

Vừa thấy anh chưa buông lời chào hỏi

Để có cuộc sống bình an và hút nhiều tài lộc, hãy tham khảo các vật phẩm phong thủy thủ công của Hòn Ngọc nhé!

Chị đã cau mày ” Anh tệ thế ư ?

Bao năm rồi chẳng mua nổi chiếc xe

Có chuyện chi mà hẹn tôi cần gặp ”

Anh cười trừ, tính chị hay xéo xắt

Bao năm rồi anh sống đã thành quen

Từ bận ra toà ký giấy ly hôn

Hai người thôi cũng không còn gặp nữa

Anh để lại cho chị hết nhà cửa

Chỉ nhận mình xin được phép nuôi con

Anh biết chị chẳng níu giữ bé Hương

Nó khuyết khuyết bị thiểu năng trí tuệ

Trong mắt chị, anh là người dở tệ

Có đứa con cũng chẳng vẹn hình hài

Đã nhiều lần chị chì chiết chê bai

Trách móc anh, coi con như gánh nặng

Chị bảo anh là đàn ông vô dụng

Chẳng có tài tháo vát giống người ta

Chắc có lẽ chị ngỡ xứ cờ hoa

Sướng như tiên, ai cũng giàu như nước

Chị đâu biết, rằng mấy mươi năm trước

Để có được tấm giấy đón chị sang

Mất mấy năm anh cật lực đi làm

Để tích cóp, còn thêm ca buổi tối

Tính anh hiền chẳng phải người ăn nói

Chị bảo cù lần nên quyết ly hôn

Biết phận mình anh lặng lẽ ký đơn

Hai bố con rời khỏi ngôi nhà cũ

Chị lấy chồng chừng nửa năm sau đó

Chẳng thăm con chỉ gọi có đôi lần

Cảnh gà trống anh chật vật mấy năm

Vừa đi làm vừa chăm con gái nhỏ

Bé Hương khờ nhưng rất biết thương Bố

Chẳng mấy khi để bố phải ưu phiền

Nhưng phận người đâu có được bình yên

Hồi đầu năm anh ốm liền cả tháng

Hôm bác sĩ hẹn trao tờ giấy khám

Ông nhìn anh thương cảm báo tin buồn

“Tôi rất tiếc, chẳng còn cách nào hơn

Bệnh của anh ung thư giai đoạn cuối ”

Cả đất trời như tối sầm chới với

Ôi cuộc đời nghiệt ngã đến vậy sao

Không có anh bé Hương sống thế nào

Đau xót quá, con anh còn thơ dại

Đã mấy tháng sau khi được xuất viện

Anh vẫn đi làm và ráng chăm con

Phải dạy dỗ cho con bé nhiều hơn

Để mai này nó vẫn còn bước tiếp

Nó ngây thơ cũng không hề hay biết

Nhưng thấy bố buồn ánh mắt trầm tư

Anh lặng lẽ đã viết một bức thư

Dặn dò con và để trong chiếc hộp

Một ngày kia thế nào nó cũng đọc

Để nó bớt buồn khi bố rời xa

Anh nghĩ rằng chỉ có mẹ có cha

Hiểu được con và thương con mình nhất

Nhưng có điều anh không dám nói thật

Nên tạm thời phải dối gạt chị thôi

Anh nhìn chị như khẩn khoản bùi ngùi

“Trông giúp con, vài tháng thôi em nhé ”

Cũng từ bữa bé Hương sang nhà Mẹ

Nó ưu tư luôn quanh quẩn trong phòng

Ít nói chuyện và ngày ngày đợi mong

Cuộc điện thoại để hỏi thăm từ bố

Nó cũng biết mẹ chẳng hề thương nó

Chắc là vì đã hứa với bố thôi

Đứa em trai mẹ cũng chẳng cho chơi

Ngôi nhà rộng nó như người xa lạ

Thấy cậu em có cây đàn đẹp quá

Nó mân mê vẻ rất muốn lại gần

Ở trên trường nó nhận được giấy khen

Về thành tích chơi dương cầm giỏi nhất

Bữa nó ngồi vào liền bị mẹ quát

Bảo tránh xa không lại hỏng cây đàn

Nó buồn lòng chỉ còn bố ủi an

Không biết sao bữa rày bố ít gọi

Nó nhớ bố, muốn được nghe giọng nói

Vì bố thương chẳng mắmg nó bao giờ

Mới đêm rồi lúc ngủ nó nằm mơ

Rằng bố bảo bố không về được nữa

Hai ngày rồi nó lì lì bỏ bữa

Cứ ở trong phòng nói gọi chẳng nghe

Đêm hiu hắt gió lành lạnh đã khuya

Chị trở giấc nghe tiếng đàn réo rắt

Khẽ rón rén đi xuống căn phòng khách

Chợt sững sờ chị nhìn thấy bé Hương

Ngồi trước dương cầm như một cô tiên

Bài “Cha ơi” nó say xưa đàn hát

Nó gọi Cha và hình như nó khóc

Giọng ngân lên nghe thổn thức vô cùng

Chị bước tới và ôm nó sau lưng

Lau đôi mắt còn đang ngân ngấn lệ

Nó nghẹn ngào đưa tờ giấy cho mẹ

” Bố đi rồi, không về được nữa đâu

Bức thư này bố đã viết từ lâu

Vì muốn con về sẽ ở bên Mẹ

Nhưng không đâu, hãy yên lòng mẹ nhé

Ít ngày thôi con sẽ trở lại trường

Không phiền mẹ để mẹ sẽ chăm em

Ở nội trú mọi người thương con lắm”

Tay run run, chị cầm tờ giấy trắng

Đọc mấy dòng nét chữ cứ nhoè đi

Qua ô cửa nhấp nháy ánh sao khuya

Vai cứ rung lên và rồi bật khóc

Chị gục xuống bàn nói trong tiếng nấc

” Em là người đã có tội với anh ”

Tiếng dương cầm cứ vẳng mãi trong đêm

” Cha ơi Cha… ” lời bé Hương thống thiết…

Thơ: Cuối Trời Mây Trắng

Phỏng theo một câu chuyện thật xúc động(chưa rõ tên Tác giả)

About Đào Thanh Mai

Sứ mệnh của tôi là cùng với Dịch vụ Hòn Ngọc tạo ra không gian sống tích cực, tràn đầy năng lượng và mang lại niềm an ổn cho mọi người. Sự đam mê của tôi bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu rộng về tác động của môi trường xung quanh lên tâm hồn và tâm trạng con người. Với kiến thức chuyên sâu và lòng tận tụy, tôi đã biên tập nhiều bài viết tư vấn về vật phẩm phong thủy hiệu quả cho hàng nghìn khách hàng, giúp họ đạt được sự cân bằng và thịnh vượng trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *