Lịch sử

Ngộ Không có được luật “trường sinh” là nhờ đâu?

Từ xưa đến nay, trường sinh bất tử được mọi người khao khát, nhưng ngay cả hoàng đế cũng khó có thể tìm được, Ngộ Không đã làm cách nào để có được lời dạy chân chính của Bồ Đề Tổ Sư và trường sinh bất tử?

Tương truyền rằng, Mỹ Hầu Vương vượt qua đại dương đến Tây Ngưu Hạ Châu tìm được Bồ Đề Tổ Sư và có được pháp hiệu là Tôn Ngộ Không. Trong truyện có đoạn viết: “Chính thị: Hồng mông sơ tịch nguyên vô tính, đả phá ngoan không tu Ngộ Không.” Nghĩa là: “Hồng hoang khai tịch vốn không họ, Phá hết mê mờ phải Ngộ Không.”

Đây là nói về lai lịch của Mỹ Hầu Vương và từ pháp danh sư phụ ban cho là Ngộ Không có thể nhìn ra được Ngộ Không sinh ra từ tảng đá xưa nay chưa từng thấy, và mang ý nghĩa có thể nhìn thấu, phá tan mọi chấp trước, là nói Mỹ Hầu Vương phải đắc Đạo, chân chính ngộ được phép trường sinh đối ứng với chúng sinh thần dân, vì vậy đặt tên là Tôn Ngộ Không. Điều này chứng thực là Tôn Ngộ Không đến với sứ mệnh, không phải là kẻ tham lam muốn vĩnh viễn an nhàn hưởng thụ.

Sau đó, Ngộ Không đã dành thêm bảy năm để thực hành nghi thức ở núi Fangcun (ám chỉ trái tim) của Lĩnh Đài. Một hôm, Bồ Đề Tổ sư đến trước đàn để thuyết pháp, thấy Ngộ Không chăm chú lắng nghe, chỉ có mình hắn là nhận ra được âm thanh vi diệu, nên Tổ sư hỏi Ngộ Không muốn học gì? Ngộ Không nói: “Theo lời dạy của tổ tông, đó chỉ là một chút Đạo giáo, và đệ tử sẽ học”. Qua đây có thể thấy Ngộ Không biết rằng một vị sư phụ sẽ truyền lại những gì tốt nhất, phù hợp nhất cho mình. Đệ tử chớ nên tự cho mình là đúng. Hãy nhìn vào căn cơ và tấm lòng của người tầm cầu Phật pháp, vậy điều bí ẩn tiếp theo chính là việc thử thách Ngộ Không. Liệu Ngộ Không có nhìn thấu được điều đó được không, từ đó có cuộc đối thoại sau giữa Tổ sư và Ngộ Không với nhiều nội hàm và ý nghĩa sâu xa.

Để có cuộc sống bình an và hút nhiều tài lộc, hãy tham khảo các vật phẩm phong thủy thủ công của Hòn Ngọc nhé!

Tổ sư hỏi: “Hay là ta dạy ngươi đạo của chữ “Thuật” trong môn?”.

Ngộ Không nói: “Đạo của thuật môn thì như thế nào?”

Tổ sư đáp: “Chữ thuật trong môn chính là những lý về mời Tiên, lên đồng viết chữ, xem bói, bói cỏ, có thể biết lý cầu phúc và tránh dữ”.

Ngộ Không nói : “Như thế có thể đạt được trường sinh không?”

Tổ sư nói: “Không thể! Không thể!”

Ngộ Không trả lời: “Không học! Không học!”

1600px bai gu jing at long corridor 1 768x330 1
Tranh: “Tôn Ngộ Không ba lần đánh Bạch Cốt Tinh”, Di Hoà Viên, Bắc Kinh. (Ảnh: Tài sản công)

Tìm lành lánh dữ là tìm an nhàn ở đời, nhưng lục đạo đều ở trong vòng nhân quả làm sao trường tồn mãi được, Ngộ Không không thể tham lam.

Tổ sư lại nói: “Dạy con đạo trong chữ Lưu?” Ngộ Không lại hỏi: “Chữ Lưu là ý gì?”

Tổ sư nói: “Chữ Lưu trong môn vẫn là Nho gia, Phật gia, Đạo gia, Âm Dương gia, Mặc gia, y gia, hoặc đọc kinh, hoặc niệm Phật, và bái Đạo, lễ Thánh”.

Ngộ Không hỏi: “Như thế có đạt được trường sinh không?”

Tổ sư trả lời: “Nếu muốn trường sinh, cũng giống như “bích lý an trụ”.

Ngộ Không nói: “Sư phụ, con là người chất phác, không hiểu được lời ngụ ý. “Bích lý an trụ” là cái gì?”

Tổ sư nói: “Người ta xây nhà, mong muốn kiên cố, nên giữa các tường dựng cột trụ, có ngày tòa nhà sụp thì nó tất cũng sụp”.

Ngộ Không nói: “Nếu thế thì cũng không được mãi mãi. Không học! Không học!”.

a modern journey to the west3
Một cảnh trong hồi thứ 21 của “Tây Du Ký”: Tôn Ngô đánh yêu quái Hoàng Phong. (Ảnh: Tài sản công)

Nói về “lưu” đương nhiên phải nhắc tới nguồn gốc. “Nước sông Hoàng Hà từ trên trời chảy xuống, đổ thẳng ra biển không bao giờ quay trở lại”. Truy nguyên tìm nguồn, chỉ có Pháp nguyên thủy mới có thể trường tồn mãi mãi, đó là căn bản và tiêu chuẩn của tạo hóa tất cả, bất biến, bất động. Có thể thấy rằng Ngộ Không có căn cơ thâm hậu.

Tổ sư nói: “Dạy con đạo của chữ “Tĩnh” trong môn?”

Ngộ Không nói: “Chính quả thật trong chữ “Tĩnh” là gì?”

Tổ sư nói: “Đây là hưu lương thủ cốc, thanh tĩnh vô vi, tham thiền đả toạ, giới ngôn trì trai, hoặc thuỵ công, hoặc lập công, và nhập định toạ quan”.

Ngộ Không hỏi: “Như vậy có thể trường sinh không?”

Tổ sư nói: “Cũng giống như ‘diêu đầu thổ phôi’”

Ngộ Không cười nói: “Sư phụ, quả nhiên là có chút úp mở, một chữ của lời ngụ ý con cũng không hiểu. “Diêu đầu thổ phôi” có nghĩa là gì?”

Tổ sư nói: “Giống như gạch ngói thô trên đầu lò, tuy đã thành hình nhưng chưa qua nước lửa tôi luyện, khi mưa xối xả, nó sẽ ngập nước”

Ngộ Không nói: “Vậy cũng không lâu dài. Không học! Không học!”.

Nói đến “tĩnh” trước hết phải thanh tịnh tâm mình, không bị vọng tưởng ích kỷ quấy nhiễu là hiện thân của lòng bao dung rộng lớn, phải có lòng kiên trì và ý chí tu tập trong việc tìm kiếm Pháp.

Tổ sư nói: “Dạy ngươi đạo của chữ “Động” trong môn thì sao?”

Ngộ Không hỏi: “Đạo của chữ Động thì thế nào?”

Tổ sư nói: “Cái này có chút hữu vi, lấy âm bổ dương, kéo cung đạp nỏ, xoa bụng nạp khí, dùng đơn bào chế, đốt cỏ mở vạc, thêm chì đỏ, luyện thu thạch, và uống sữa của phụ nữ”.

Ngộ Không hỏi: “Như thế có thể trường sinh không?”

Tổ sư nói: “Như vậy mà muốn trường sinh thì giống như “Thuỷ trung lao nguyệt”.

Ngộ Không nói: “Sư phụ lại thế rồi! “Thuỷ trung lao nguyệt là gì”?”

Tổ sư nói: “Mặt trăng ở trên trời cao, và in bóng dưới nước, tuy thấy được nhưng không sờ được, cuối cùng cũng chỉ là không mà thôi”.

Ngộ Không nói: “Cũng không muốn học! Không muốn học!”.

Nói đến “động” thì phải hành động, nếu trong quá trình mà có tư tưởng truy cầu, không giữ được căn lành bẩm sinh thì sẽ hư ảo vì vọng tưởng, không tu được đạo. Vì vậy rốt cuộc nó sẽ không có kết quả. Ngộ Không tâm thanh tịnh tự nhiên, sẽ không bị bề ngoài mà rung động, cho nên không ở lâu trong lòng, cho nên không lấy.

Ngộ Không vượt qua bài kiểm tra, hiểu được giác ngộ của Tổ Sư, nửa đêm đến trước tràng kỷ nơi sư phụ đang nằm, quỳ xuống. Một lúc sau Tổ sư tỉnh dậy, duỗi chân, miệng ngâm rằng: “Khó! Khó! Khó! Đạo là huyền vi nhất, chớ coi kim đan là vô cớ. Nếu không gặp người truyền cho bí quyết tuyệt diệu, có nói khô miệng cũng vô dụng”.

Biết rằng Ngộ Không đang ở đó đợi hầu, Tổ Sư rất vui mừng bèn dạy cho Ngộ Không diệu pháp trường sinh. Xem ra Đạo không chỉ cần sư phụ truyền thụ, mà càng cần đệ tử tâm chính ý thành, mới có thể có ngộ tính đắc được.

Quan sát Mỹ Hầu Vương từ việc học lễ nghĩa, biết vẩy nước quét nhà, biết tiến thoái, ly tâm thế tục, sau đó nghe Pháp mà ngộ Đạo, lại đến nội tâm thanh tịnh không ngoại cầu, đạt được tự mình thật sự giữ nguyên bản nguyện ban đầu, được thượng sư gia trì, và diễn hóa của công cuối cùng công thành đắc Đạo. Lại nhìn trong trần thế, thật sự rất ít người biết dùng tâm thuần tịnh, hướng nội để nhìn thấy bản nguyện chân ngã của chủ nguyên thần. Họ cứ nhất mực hướng ngoại tìm cầu, bị dẫn dắt và vùi dập bởi thị phi của thế gian hồng trần, nhưng lại tự mình cho đúng, là những thứ mà mình tìm kiếm. Họ không biết lý niệm cảm nhận là do hậu thiên sinh thành, làm sao có thể trường tồn bất bại được?

Nguồn: yuanrongpath

Xem thêm

About Đào Thanh Mai

Sứ mệnh của tôi là cùng với Dịch vụ Hòn Ngọc tạo ra không gian sống tích cực, tràn đầy năng lượng và mang lại niềm an ổn cho mọi người. Sự đam mê của tôi bắt nguồn từ sự hiểu biết sâu rộng về tác động của môi trường xung quanh lên tâm hồn và tâm trạng con người. Với kiến thức chuyên sâu và lòng tận tụy, tôi đã biên tập nhiều bài viết tư vấn về vật phẩm phong thủy hiệu quả cho hàng nghìn khách hàng, giúp họ đạt được sự cân bằng và thịnh vượng trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *